25/08/2018 09:54

Đi bước nữa ở tuổi năm mươi

Tuổi năm mươi, không thể bất chấp như thuở hai mươi. Thật đáng tiếc, nhưng đúng là vậy.

Con gái lớn nói: "Con thấy chú Vinh được nhất, nhà chú khá giả, má không phải vất vả lo toan kiếm sống. Tuổi của má bây giờ là nghỉ ngơi, tham gia các câu lạc bộ dưỡng sinh thể dục nhẹ nhàng, trồng vài bụi hoa và du lịch đó đây. Tóm lại, với chú Vinh má sẽ được an nhàn hưởng thụ cuộc sống. Mà không phải chỉ là chuyện tiền bạc. Mấy đứa con của chú Vinh đều đã trưởng thành và hiểu biết, bên đó cũng như tụi con, đứa nào cũng mong ba má mình có người bầu bạn cho vui tuổi xế chiều". 


Đi bước nữa ở tuổi năm mươi - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Con gái út nói thích chú Dũng hơn. Chú Dũng làm thợ may thì chắc là không thể đưa má du lịch đó đây thường xuyên được, vào mùa lễ lạt thiên hạ đua nhau may váy áo mới thì chú Dũng càng bận bịu hơn, lại thêm chú còn đứa con nhỏ mới học lớp Mười, tầm đó dở dở ương ương khó xử lắm. Nhưng mà tính tình chú Dũng hiếm ai có được. Chú nhẹ nhàng, vui vẻ, chan hòa, thông hiểu. Mỗi khi chú tới nhà mình chơi chỉ mới cười chào thôi mà đã thấy không khí nhẹ nhõm như có làn gió mát thổi qua. Có cảm giác chú Dũng đi tới đâu thì đem theo tiếng cười tới đó. Sống với người như vậy không vui hơn sao?

Hai đứa con bàn đi tính lại, chú Vinh hay chú Dũng? Đặt lên bàn cân xét nét từng chút, bên nào cũng có hay có dở. Cái dở nhất của chú Vinh là tính cách khuôn phép quá. Điều này từng được chấm điểm cộng, bởi người khuôn phép thì không sợ sa đà rượu chè. Nhưng đặt bên cạnh sự vui vẻ chan hòa của chú Dũng thì khuôn phép đó biến thành điểm trừ.

"Thôi, tùy má", hai đứa con bàn tính một hồi thì cười xòa, tụi con thấy cả hai chú đều được, tùy má ưng ai thì tụi con sẽ gọi người đó là ba.

Còn chú Kiên thì không. Ừ, chú Kiên thì khỏi bàn cãi. Không là không. Nhà mình không đủ sức đâm đầu vô ổ kiến lửa đó đâu.

Kiên là bạn học cùng lớp thời đại học, nay là chủ một quán sách báo cũ.

Đã ly hôn nhưng vợ cũ của Kiên hay quay lại gây gổ ầm ĩ. Mỗi lần đến, nhìn thấy sách báo la liệt trên nền nhà và cái kệ nghiêng lệch, là biết cô ấy vừa rời khỏi. Có khi đứa con trai đến thăm cha cũng đụng phải cảnh này. 

Tôi nhói lòng chứng kiến hai cha con dựng lại cái kệ và im lặng bày biện sách báo trở lại, rồi không biết làm gì nữa. Đứa con nhìn anh một hồi và nói: "Thôi, con về". Sự nhẫn nhịn của anh đối với người từng đầu ấp tay gối và sự bất lực của đứa con trong việc khuyên can mẹ mà không được trở thành nỗi thấu hiểu xót xa giữa hai cha con.


Đi bước nữa ở tuổi năm mươi - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Có khi, sực nhớ ra sự có mặt của tôi, đứa con trai ngoái đầu lại "cháu về đây" bằng giọng nhẹ như thể sợ mình bị hiểu lầm là nguyên nhân tan vỡ, như thể đã nhìn thấy tôi và anh chẳng thể đi đến đâu được.

Tôi cũng xót xa. Cho anh. Và cho tôi.

Có phải những đứa con của gia đình không trọn vẹn thường khôn trước tuổi để tự tránh những mộng ước viển vông? Tôi nghĩ tới những bàn tính của hai đứa con mình, có lẽ con của anh cũng mong ba mình có được một nơi chốn sao cho tuổi xế chiều được bình yên. Mà chắc là rất khó…

Tuổi năm mươi, không thể bất chấp như thuở hai mươi. Thật đáng tiếc, nhưng đúng là vậy. Tôi sợ vợ cũ của anh dựng chuyện ầm ĩ và hơn hết là sợ hai đứa con của mình buồn lo. Bạn bè nói tôi may mắn có được hai đứa con ngoan và hiểu biết, sao tôi nỡ phụ lòng con được. Con thấu hiểu và mong tôi được bình yên mà lẽ nào tôi khiến con không được bình yên?

Trái tim tuổi năm mươi không chỉ một ngăn yêu, ngăn dành cho con cái lớn hơn nhiều. Tôi thôi không lui tới quán sách báo cũ nữa.

Rồi đôi khi tôi tự hỏi mình, có thật là vì hai đứa con, hay vì tôi không đủ can đảm cho tình yêu?


Theo Nguyên Hương (phunuonline.com.vn)

Tin liên quan

Viết bình luận

Mất ăn mất ngủ sau ngày bố mẹ chồng công khai di chúc
3/2/2023 548 1k
Suốt mấy ngày nay, tôi cứ trăn trở, thao thức, suy nghĩ mãi về bản di chúc của bố mẹ chồng. Tôi muốn ông bà phân chia lại cho đều hơn. Hoặc chúng tôi chủ động nhường mảnh đất 2 tỷ cho anh chồng, chỉ nhận mảnh đất nhỏ còn lại thôi. Như thế liệu có ổn không mọi người?
Đưa bạn trai về ra mắt mẹ chồng cũ, anh nói một câu mà tôi cay mắt
29/1/2023 548 1k
Tôi tìm cơ hội thích hợp để dẫn bạn trai về ra mắt mẹ chồng cũ của mình. Đây cũng là phép thử cuối cùng cho tình yêu của chúng tôi.
Mẹ chồng luôn coi con trai là “cục vàng", dâu hay cháu đều hạng bét
25/1/2023 548 1k
Dù đã có cháu, nhưng mẹ chồng tôi vẫn xem con trai là "cục vàng", cưng chiều đủ kiểu. Ai làm cho "cục vàng" của bà phật ý, trầy xước... là nghe mắng nhiếc ngay. Và ai đó chính là con dâu, là mẹ của cháu ruột bà, là tôi!
Cô đơn khi đi bên anh
20/1/2023 548 1k
Trên đời này, phụ nữ có thể tha thứ cho mọi lỗi lầm của đàn ông, trừ tính đàn bà và sự phản bội. Bởi phàm vốn dĩ những gì đã ăn sâu vào máu, thì mãi mãi chẳng thể lay chuyển và đổi thay.
Về quê ăn Tết, sợ nhất câu "Lấy chồng chưa cháu?"

Về quê ăn Tết, sợ nhất câu "Lấy chồng chưa cháu?"

Sợ về quê dịp Tết vì lời nguyền "Bao giờ cưới hả con?". Cứ hễ ra ngoài gặp hàng xóm, câu đầu tiên được hỏi luôn là "Lấy chồng chưa cháu?". Mách bạn cách trả lời cho những câu hỏi đáng ngại...