19/07/2021 13:30

Mẹ ghen với cô hàng xóm

Mẹ cho rằng cô Huệ có dan díu với bố tôi còn cô Huệ cứ khăng khăng là mẹ tôi đặt điều vu oan. Mẹ và cô Huệ “từ mặt” nhau từ dạo ấy.

Hì hụi gần hết buổi sáng, tôi cũng làm xong món cháo trai. Mồ hôi ướt sũng vạt áo sau lưng, nhìn nồi cháo sánh quyện, thơm phức trước mặt, mắt tôi cay xè vì… nhớ.

Mẹ ghen với cô hàng xóm - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi nhớ bố, người đàn ông quanh năm lam lũ, chân tay chai sạn, đội nắng dầm mưa đi mò trai, bắt ếch bán lấy tiền nuôi chị em tôi ăn học. Nhà nghèo lại những năm đứa con, cái đói luôn bủa vây cuộc sống của gia đình. Ngoài công việc đồng áng, bố luôn tận dụng thời gian để lùng sục quanh các con sông, con lạch gần nhà kiếm sống.

Mùa nắng, khi chị em tôi còn ngon giấc, bố đã ra sông bắt trai, câu lươn. Ngày mưa, bố cầm đèn đi soi ếch. Khi bố về quần áo ướt nhẹp, bố đổ những thứ kiếm được ra xô để mẹ mang ra chợ bán lấy tiền trang trải chi tiêu cần thiết trong nhà.

Tôi rất thích ăn trai sông. Mỗi lần bắt được mớ trai ngon, bố thường bảo mẹ: "Để lại nấu canh, nấu cháo cho con ăn". Trai mẹ nấu cháo hay nấu canh dọc mùng, rau tập tàng đều rất ngon. Nhiều bữa, cả nhà chỉ có nồi canh trai và bát cà muối, vậy mà đánh bay cả nồi cơm to đùng.

Đoạn sông trước nhà tôi vốn rất nhiều trai, nhưng bắt mãi rồi cũng ít dần. Bố phải đi ra chỗ xa hơn. Ở đó, nước sâu, bố phải ngụp lặn mới mò được trai. Có hôm bố về mắt mũi ướt nhèm, người thấm mệt vì ngâm trong nước lâu dưới nắng nóng gay gắt nhưng khuôn mặt rám nắng của ông ánh lên niềm vui vì mò được cả một xô trai. Mẹ mang ra chợ bán được giá. Bữa cơm vẫn rau nhút đạm bạc nhưng rôm rả.

Hôm sau, người chưa khỏe hẳn, bố lại đi mò trai. Mẹ can nhưng bố không nghe. Tối đó, mẹ nấu nồi canh ngao với rau tập tàng hái ngoài vườn thơm ngọt. Tôi chơi đùa cả buổi chiều, về háo nước nên húp sì sụp rồi ngước lên bảo bố: "Mai bố lại đi bắt trai nữa nhé!".

Mẹ nhìn tôi định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Sáng ra, tôi thấy bố đi nhúc nhắc, hỏi bố thì bố bảo: "Tối qua, bố sơ ý vấp phải cục đá ngoài giếng". Rồi hai hôm liền, tôi không thấy bố ra sông.

Buổi tối, tôi thấy mẹ bôi cái thuốc gì màu đỏ đỏ lên chân bố. Khuôn mặt mẹ lo lắng: vết cắt hiểm thế này không khéo lại nhiễm trùng mất thôi! Đến lúc đó, tôi mới biết lúc đang mò trai, bố bị mảnh sành dưới bùn cắm vào chân. Vết cắt sâu hoắm, nhưng bố cố chịu đựng, không một lời kêu ca. Cô con gái vốn nhút nhát, sợ máu, sợ đỉa, sợ đủ thứ như tôi đã học được ở bố sự bình tĩnh, mạnh mẽ.

Ngày đó, nhà tôi kế bên nhà cô Huệ hàng xóm. Chồng cô Huệ mất khi cô đang mang bầu. Mẹ tôi thương cô nên thường qua lại thăm nom. Cô Huệ cũng hay sang chuyện trò với mẹ tôi. Đàn gà nhà tôi vài lần vượt rào sang sân nhà cô Huệ mổ thóc. Cô Huệ nhắc mẹ tôi nhốt lại hoặc rào vườn cho kín, nhưng mẹ tôi chưa kịp làm thì hôm sau ba bốn con gà nhà tôi lăn ra chết. Mẹ tôi xót đàn gà và tức điên nên đổ tội cô Huệ cho gà ăn thuốc độc, can mãi mẹ mới chịu vào nhưng nỗi ấm ức đã "ghi sổ". Mẹ cho rằng cô Huệ có dan díu với bố tôi còn cô Huệ cứ khăng khăng là mẹ tôi đặt điều vu oan.

Khi ấy, bố tôi không có nhà. Lúc về biết chuyện, cả tuần, bố không nói chuyện với mẹ. Mẹ và cô Huệ "từ mặt" nhau từ dạo ấy.

Mẹ ghen với cô hàng xóm - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Thế rồi một ngày, cô Huệ xuất hiện như một vị anh hùng. Cô lao vào cứu tôi khi tôi đang loay hoay với hai cái bánh xe đạp kẹt giữa đường ray và tàu hỏa lù lù trước mặt. Vì cứu tôi, cô Huệ bị tàu va gãy một bên tay. Khi mẹ đưa tôi sang nhà cô Huệ cảm ơn, thấy tay cô bó bột, mẹ sụt sùi khóc. Cô Huệ chỉ nhẹ nhàng: "Có vài việc chị vẫn hiểu sai về em. Nhưng nếu chị nhìn thấy con em trong hoàn cảnh đó, em tin chị cũng làm vậy thôi. Cũng giống như anh Hùng nhà chị trước đây thi thoảng có cho mẹ con em ít trai để nấu cháo chỉ vì thằng bé nhà em hồi nhỏ hay ra mồ hôi trộm…".

Nỗi nghi ngờ trong lòng mẹ tôi được hóa giải. Hôm đó, từ nhà cô Huệ về, mắt mẹ đỏ hoe.

Bao năm trôi qua, bố tôi đã khuất núi, mẹ tôi đã theo chúng tôi lên thành phố. Thi thoảng, nhà tôi vẫn nhận được những "món quà đặc biệt" trong đó có cả những trái bắp nếp, mớ cá, mớ trai sông tươi ngon… mà cô Huệ gửi từ quê lên. Cũng như tôi, mắt mẹ lại rưng rưng.

Thế mới biết có những kỷ niệm, những xúc cảm yêu thương đã đóng dày trong ký ức, vết bụi thời gian đâu dễ xóa nhòa.

Theo Thu Hoàn (phunuonline.com.vn)

Tin liên quan

Viết bình luận

Victor Vũ – Đinh Ngọc Diệp ấn tượng biệt thự cận bến du thuyền ở Hồ Tràm
25/9/2022 548 1k
Gia đình đạo diễn Victor Vũ ấn tượng với lối quy hoạch đậm chất Mỹ và đặc quyền du thuyền đậu ngay trước cửa mỗi căn biệt thự tại phân kỳ Long Island, NovaWorld Ho Tram.
Regent Hotels & Resorts ra mắt Regent Taste Studio
24/9/2022 548 1k
Regent Hotels & Resorts, thuộc bộ sưu tập Luxury & Lifestyle Collection của tập đoàn IHG Hotels & Resorts, vừa giới thiệu với thế giới mô hình ẩm thực kết hợp nghệ thuật hoàn toàn mới, Regent Taste Studio.
Victor Vũ – Đinh Ngọc Diệp hài lòng với quyết định đầu tư tại NovaWorld Ho Tram
24/9/2022 548 1k
Đồng hành cùng Novaland trong nhiều hoạt động, gia đình đạo diễn Victor Vũ cũng đồng thời là khách hàng lâu năm và sở hữu một số sản phẩm bất động sản do tập đoàn phát triển, trong đó có NovaWorld Ho Tram.
Herbalife Việt Nam nhận giải thưởng "Sản phẩm vàng vì sức khỏe cộng đồng năm 2022"
24/9/2022 548 1k
Công ty Herbalife Việt Nam vừa được trao giải thưởng uy tín "Sản phẩm vàng vì sức khỏe cộng đồng năm 2022", được bình chọn từ hàng trăm sản phẩm tham gia xét giải từ các doanh nghiệp trong nước và nước ngoài tại Việt Nam.
Hestia Bridal- Thương hiệu thiết kế váy cưới cho cô dậu Việt.

Hestia Bridal- Thương hiệu thiết kế váy cưới cho cô dậu Việt.

Với sứ mệnh mang đến sự lộng lẫy, rực rỡ cho cô dâu trong ngày cưới trọng đại, Hestia Bridal nghiên cứu & thiết kế những mẫu váy cưới phù hợp nhất, tôn vinh nét đẹp riêng của từng vóc dáng.