16/08/2017 13:15

Nhớ cây bình bát quê nhà

(NLĐO) – Giờ đây, quê tôi đã đô thị và hàng bình bát năm xưa cũng không còn. Thỉnh thoảng về quê, có dịp đi chợ tôi chợt gặp lại rổ bình bát quen thuộc ngày nào khi vài người mang chúng ra chợ bán.

Nhớ cây bình bát quê nhà - Ảnh 1.

Bình bát thường mọc ven sông. Ảnh minh họa

Nhà tôi cạnh con sông, nơi có hàng bình bát mọc dài theo mé nước. Thời ấy, với chúng tôi, bình bát là thứ trái cây để ăn vặt trong những ngày thơ ấu. Mà thời đó, chúng tôi có gì ăn đâu ngoài mấy trái bình bát, ổi sẻ hay mớ trái chùm ruột chua lè chua lét…

Bình bát là cây thân gỗ, cao vài thước, có bông màu vàng nhạt, cánh hình trái tim. Trái bình bát tròn, da láng khi còn sống có màu xanh và khi chín trái có màu vàng với mùi thơm đặc trưng.

Tôi còn nhớ vào mùa nước nổi cũng là mùa bình bát chín rộ. Sau những buổi học, mấy anh em tôi xách cần câu ra mé sông câu cá. Nói là câu cá chứ thực chất chúng tôi đi lục lọi mấy trái bình bát chín bên sông, thấy trái nào hườm hườm là tranh thủ hái. Bởi nếu không hái thì mấy đứa nhóc trong xóm cũng sẽ giành mất phần.

Mấy trái bình bát hái về được tôi cẩn thận đem về ủ trong lu gạo. Sáng sáng, trước giờ đi học, tôi tranh thủ chạy xuống bếp giở lu gạo ra thăm chừng, xem có trái nào chín. Tôi thích nhất là được ngửi mùi thơm của bình bát khi giở lu gạo ra và hít lấy hương thơm nhẹ nhàng một cách khoan khoái. Những trái nào chín tới, tôi lấy ra ngoài để khi đi học về ăn. Bình bát chín có lúc chúng tôi ăn ngay, lúc thì "sang chảnh" hơn, tôi xin tiền má, chạy ra tiệm tạp hóa của dì Bảy đầu xóm mua đường và ít nước đá. Vậy là mấy chị em tôi đã có món bình bát dầm đá đường ngon không thể tưởng. Vui nhất là khi ăn, chị tôi hay đùa: "Ăn trái này giống như cọp ăn bù mắt" bởi trái bình bát cơm rất mỏng, lại nhiều hạt và khi ăn phải chịu khó lừa từng hạt mới có được phần cơm mỏng ấy.

Nhớ cây bình bát quê nhà - Ảnh 2.

Bình bát dầm đá đường. Ảnh minh họa

Có hôm chúng tôi đi săn bắn, ngang qua những cánh đồng, thấy mấy cây bình bát mọc hoang, trái chín rụng đầy gốc. Chúng tôi lượm ngay trái chín và "xử" tại chỗ. Đang mệt mà được ăn trái bình bát thơm lừng khiến chúng tôi như tỉnh hẳn bởi cái vị ngòn ngọt và mùi thơm đặc trưng.

Thời đó, ngoài là thứ trái cây ăn vặt, bình bát còn là vị thuốc để chúng tôi trị chí trên đầu. Thường hạt bình bát sau khi ăn xong, má tôi phơi khô để dành, sau đó giã ra nấu với nước cho chúng tôi gội đầu. Nhờ bài thuốc của má mà chúng tôi hết ngứa ngáy trong khi đám bạn bè tôi đứa nào cũng có chí trên đầu.

Giờ đây, quê tôi đã đô thị và hàng bình bát năm xưa cũng không còn. Thỉnh thoảng về quê, có dịp đi chợ tôi chợt gặp lại rổ bình bát quen thuộc ngày nào khi vài người mang chúng ra chợ bán. Nhìn những trái chín vàng ươm, tuổi thơ của tôi chợt ùa về. Tôi chợt nhớ câu thơ mà tôi từng nghe được: "Xa quê vẫn nhớ quê nhà; nhớ trái bình bát đậm đà ngọt ngon".


Thanh Phương

Tin liên quan

Viết bình luận

Niềm vui nghề giáo
19/8/2017 548 1k
(NLĐO) – Năm nào, trước thềm năm học mới, người ta cũng nói nhiều tới nghề giáo quá! Chẳng biết theo thời gian, cảm xúc rơi rớt bao nhiêu, mà sao mình lại thế này: không buồn, không vui.
Chuyện lũ trẻ xóm Dừa…
14/8/2017 548 1k
(NLĐO) - Và lũ trẻ xóm Dừa ngày đó đã lớn lên khỏe mạnh, đúng như những gì cha mẹ và các chú, dì mong ước: Các con của họ đã thực sự luôn được ăn cơm trắng.
Đừng vội cưới cho xong!
10/8/2017 548 1k
(NLĐO) - Cuộc sống muôn màu mà đời người đâu dài như người ta tưởng, thanh xuân lại càng ngắn, hãy dành tình yêu và thời gian tận hưởng nó khi còn có thể. Đừng bắt ai vội lấy chồng, cũng đừng vội cưới cho xong!
Sao đành chia uyên rẽ thúy?
9/8/2017 548 1k
(NLĐO) – Cuộc đời là của chính mỗi người nên phải để họ tự quyết định và chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của họ.
Tình muộn

Tình muộn

(NLĐO)- Tôi thấy tin vào cuộc sống này, vào tình người hào sảng, cái tình làng nghĩa xóm thiệt nồng ấm biết bao. Và trong đó cũng có một chút tình, tôi mạn phép gọi là… tình muộn.